Câu chuyện thành công

Khắc khoải bữa cơm nhà

16:24, 12/09/2015

Lần thứ nhất, rồi lần thứ hai, Lâm lại quay về con đường xám trước đây, đắm chìm với giấy bạc, với những cơn phê quên trời đất, quên cả hình ảnh bố mẹ ngày trước đã bạc tóc vì mình....

  Lần đầu tiên gặp chúng tôi, ấn tượng về Lâm là cảnh một cậu trai bối rối đứng một bên vần vò cái mũ lưỡi trai tội nghiệp, mắt chăm chú nghe cán bộ phân công nhiệm vụ rồi lại thoăn thoắt đi ngay...

 

    Lúc ngồi đối diện tôi, Lâm còn có chút ngại ngùng giữa những con người mới gặp. Cách nói chuyện ngắn gọn, thẳng thắn và rõ ràng ý nào ra ý đấy của Lâm cho chúng tôi biết được rằng anh là người có nền tảng, được giáo dục đàng hoàng.

 

    Cán bộ quản lý trực tiếp anh có chia sẻ với tôi, trước khi vào đây, Lâm đã là cử nhân có trong tay 1 tấm bằng Đại học, hai tấm bằng tại chức và 1 tấm bằng Trung cấp chính trị. Anh nói chuyện với chúng tôi về những tâm sự của những con người lầm đường lạc lối, rằng mỗi người vào đây đều là một mảnh đời, một số phận, có những người ngỗ ngược thi gan với đời nhưng cũng có những con người vì bất chợt một phút giây nông nổi để phải hối hận, ăn năn…

 

 

    Trở lại với cuộc trò chuyện giữa tôi và Lâm. Anh sinh năm 1986 trong một gia đình có 3 anh chị em. Vì trong một lần bất đồng quan điểm với cha mẹ, anh bỏ nhà ra đi, rồi bị bạn bè dụ dỗ dùng ma túy và nghiện lúc nào không biết. Lúc anh nhận ra thì mọi việc đã rồi.

 

    Lâm vào Trung tâm cai nghiện lần đầu tiên cách đây 5 năm, trong một đợt công an thành phố Hải Phòng ra quân truy quét tệ nạn xã hội. Vào trung tâm cai nghiện được 2 năm, ra tìm được công ăn việc làm và giữ không dùng lại ma túy được gần 12 tháng, Lâm lại quay lại dùng ma túy, lại nghiện. Quá trình tái nghiện của Lâm cũng không có gì quá khác biệt so với những người anh em trong Trung tâm cai nghiện. Anh cắt cơn được sau khoảng một tháng, giữ cho  mình không sử dụng ma túy được gần một năm. Anh có chia sẻ với chúng tôi rằng: cứ nghĩ mình đã thoát khỏi ma túy, ngỡ bản thân thoát khỏi nghiện ngập rồi, ai ngờ con đường quay trở lại với nó dễ dàng đến thế?!

 

    Lúc Lâm đi qua những nơi trước đây từng mua bán ma túy, hoặc khi bất chợt ngửi thấy mùi khói thuốc quen thuộc – thứ mùi đặc trưng của chất heroin mà “chỉ cần ngửi thấy là nhận ra luôn”, trí nhớ của anh về ma túy đã manh nha luẩn quẩn trong đầu. Trong một lần gặp lại bạn nghiện trước đây, ánh mắt cả hai chạm vào nhau, mùi mồ hôi từ người kia toát ra tự nhiên khơi gợi lại trong Lâm những ký ức mơ hồ về ma túy, về những lần anh cùng bạn nghiện tụ tập, rủ nhau sử dụng heroin, về những phút đê mê khoan khoái khi anh chìm đắm trong làn khói dụ hoặc của “nàng tiên nâu”, vài phút đẩy đưa, hỏi han lấy lệ, câu chuyện dần kéo Lâm và bạn nghiện của anh lại bằng chủ đề về ma túy. Bụng bảo dạ, thôi thì dùng lại một lần cũng chả nghiện được đâu! Lâm đi theo tiếng gọi lúc mê lúc tỉnh ấy, và nối tiếp những phút giây lơ đãng với cuộc sống của mình như thế, lần thứ nhất, rồi lần thứ hai, Lâm lại quay về con đường xám trước đây, đắm chìm với giấy bạc, với những cơn phê quên trời đất, quên cả hình ảnh bố mẹ ngày trước đã bạc tóc vì mình.

 

 

    Cuộc sống của gã con trai gần 30 tuổi đầu đã 2 lần vào ra Trung tâm cai nghiện, nhìn bạn bè giờ ấm êm hạnh phúc, có công việc, được tôn trọng…Lâm không ít lần tự chua xót cho bản thân mình. Chỉ còn gần 6 tháng nữa thôi anh sẽ kết thúc thời gian cai nghiện, nỗi háo hức được quay lại bắt đầu một cuộc sống mới với công việc lái xe yêu thích lại bị chen ngang bởi những lo âu. Anh lo sợ phải đối mặt với ánh mắt kỳ thị, xa lánh của mọi người khi bản thân mình đã từng nghiện ngập, lo sợ tương lai mình sẽ u tối hơn vì sẽ không tìm được việc làm vì “người ta biết là mình nghiện thì không cho làm việc đâu”.

 

    Khi được hỏi về điều mong muốn nhất của mình, Lâm chia sẻ anh muốn có việc làm ổn định, tránh xa bạn nghiện, để bản thân không bị cám dỗ bởi mùi vị, bởi giọng nói, hình ảnh của bạn nghiện nữa. Nghe anh ngượng ngịu khi kể về người bạn gái phương xa, lòng tôi lại rộn lên những cảm xúc tươi đẹp. Mọi cố gắng nỗ lực mà Lâm cố gắng ở hiện tại đều là vì mong muốn một tương lai về với cha mẹ, xã hội, được có một công ăn việc làm ổn định, rồi tính chuyện lập gia đình. Nói đến đây, gương mặt anh sáng lên bởi nụ cười hy vọng và tin tưởng vào ngày mai hạnh phúc ấy. Thế nhưng mong ước tưởng chừng như là đơn giản và ngẫu nhiên sẽ trải qua trong cuộc đời của mỗi người, ở trong mắt Lâm lại thêm bao trăn trở. Một thời gian ngắn nữa thôi Lâm được trở về với cộng đồng, xã hội. Tuy nhiên, đối với anh, mỗi ngày còn ở lại là một cuộc chiến dài anh phải tự mình trải nghiệm. “Ở ngoài suốt ngày không về nhà, giờ vào đây cũng xa gia đình, nhiều lúc tôi chỉ thèm một bữa cơm ngon mẹ nấu”…  “những lúc như vậy mới thấy mình đã bỏ sót đi nhiều thứ”, “Tôi cảm thấy hối hận lắm, lại càng thương cha mẹ nhiều hơn, cảm thấy có lỗi vì mình đã lớn thế này rồi vẫn còn là đứa chỉ biết ăn bám cha mẹ”…Nói đến đây, người con trai gần 30 tuổi đầu trước mặt tôi khóe mắt rơm rớm nước, ngoảnh vội mặt ra chỗ khác. Chỉ vì một phút giây bất đồng quan điểm với bố mẹ mà anh đã bước lầm sang ngã rẽ tối tăm, chìm đắm trong những tháng ngày mù mịt không biết đến ngày mai.

 

    Khoảng thời gian này năm ngoái, khi các cán bộ Trung tâm PSD về truyền thông, Lâm chia sẻ rằng anh cũng đã được học, được nghe nhiều điều bổ ích. Những nội dung mà anh Lê Trung Tuấn – Chủ tịch HĐSL Trung tâm PSD – Tấm gương sáng trong việc vượt lên con đường nghiện ngập đầy chông gai đã chia sẻ từ những lần trước - Lâm còn nhớ rất rõ và cố gắng làm theo, từ việc luyện tập bước đầu như thế nào đến việc trong cuộc sống nên hạn chế tiếp xúc với bạn nghiện ra sao… Cho nên lần cai nghiện này, anh rất quyết tâm và hy vọng về một tương lai mới, tương lai tươi sáng và đẹp đẽ hơn.

 

    Liệu rồi nỗi khắc khoải về bữa cơm nhà được quây quần bên cha mẹ của Lâm sẽ không còn xa?

    Nỗi khắc khoải kèm theo tiếc nhớ về giây phút xốc nổi của tuổi trẻ - có làm anh thêm trưởng thành và chín chắn? Anh sẽ trở lại làm một người con có ích cho gia đình, xã hội? Xã hội chúng ta cần làm gì để con đường trở lại của Lâm nói riêng và các học viên nói chung thêm gần hơn một chút? Những trăn trở đó chính là điều mà tất cả chúng ta cần chung tay – vì một  ngày mai tươi sáng.

PSD tổng hợp